Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Chết dở vì tặng nhầm quà Valentine cho hoàng hậu và bồ - VietNamNet

Tags

Nhanh chóng vào thang máy, tôi mở máy tính bảng đọc tin nhắn của Thu: “Chúc anh tai qua nạn khỏi!”. Tôi không nắm bắt cái gì đang xảy ra thế này?

Tôi không đẹp trai như a ma tơ, không có kiểu “mỹ nam” như mấy diễn viên Hàn Quốc nhưng bù lại tôi có nét phong è cổ của một gã đại trượng phu trải đời. Vợ tôi từng bảo, giả dụ mổ xẻ từng nét thì tôi thậm xấu. Nhưng nhìn toàn cục, cũng được. 

Nhưng quan trọng hơn, con trai đâu cần phải quá đẹp trai để hoàng hậu phải canh hạn độ. Tôi, cách thức, nói bình thường đủ sử dụng.

Chết dở vì tặng nhầm quà Valentine cho vợ và bồ

Ảnh: Placebookmarks

Về vốn đầu tư, tôi chẳng giàu nhưng cũng chẳng có năng lực tài chính thấp. Một bốn tuần đôi lần vung tay sắm tiến thưởng cho hoàng hậu (hoặc là cho em nào đó) cũng là chuyện đơn giản. Nhưng tôi lại chẳng vung tay quá trán, cái gì cũng phải hưởng từng chút một mới có thi vị. Có lẽ bởi vậy nên tôi càng được lòng chị em.Về chuyện đó, tôi thấy chính mình là nam nhi chính hiệu.

Nói rông nói dài để tôi chốt lại rằng, việc ngoài người hậu phi hiền lành danh chính ngôn thuận ở nhà, tôi có vài em “dự phòng” bên ngoài là vấn đề hoàn toàn dễ nắm bắt, ví như không muốn nói là như việc tất nhiên nó phải vậy. 

Lạ kỳ ở chỗ, tôi nói rõ với các em chân dài chân ngắn quanh co mình rằng tôi đã có hoàng hậu, vợ tôi đẹp và rất hoàn hảo, thế nên tôi sẽ không bao giờ bỏ hiền thê, nhưng các cô ấy vẫn hài lòng. Đàn ông mà, muốn thêm chứ đâu muốn bớt, nên các em bật đèn xanh thì tôi vượt!

Vì tôi nói rõ tôi đã có mái nhà, nên dù bất kỳ lúc nào, ở bên em nào, thê thiếp gọi điện là tôi nghe máy ngay lập tức, nhỡ có đang “hành sự” dở thì cũng chỉ “chấm dứt việc” là tôi gọi lại ngay nên thê thiếp chẳng mảy may ngờ vực. 

Tôi cũng chỉ đi ra ngoài “có mức độ mực”. Về nhà, tôi vẫn là chồng, là phụ vương, là thằng con trai chính hiệu trong nhà. Tôi bảo đảm cuộc sống trọn vẹn cho thê thiếp con, dành thời điểm chơi với con, đưa con đi chơi, cuối tuần đưa hoàng hậu đi dạo, thư giãn, đôi khi về thăm bác mẹ hoàng hậu. Thế là đủ đối với bà xã. Mà chính tôi cũng thấy gia đình bản thân mình khá êm ấm.

Trong số các cô người yêu bé xíu bên ngoài, tôi gắn bó phổ thông hơn với Thu, bỏ ra phổ quát thời điểm cho em hơn. Còn các cô kia chỉ là qua các con phố mà thôi. Thế nên, ngày lễ, ngày sinh nhật hay chả ngày gì, tôi cũng tặng tiến thưởng cho em. Là thỏi son, là lọ nước hoa, là chiếc khăn quàng… 

Chỉ thế thôi nó cũng đủ để em chiều lòng tôi. Nhưng, ít ra tôi cũng nhân thức áy náy, nên mỗi lần tặng tiến thưởng gì cho Thu, tôi cũng đều tậu một cái như thế cho hậu phi. Mỗi lần, tôi còn chú ý cài một chiếc thiệp ốm, ghi một số dòng sến súa lên đó, thực ra là để đỡ… nhầm. Tính tôi hay quên, tặng rồi lại nghĩ rằng chưa thì chết.

Valentine này cũng vậy. Tôi tìm một bộ đồ ngủ satin màu đỏ nóng bỏng cho Thu và màu tím nhẹ nhàng cho cung phi. Tôi cũng chu đáo ghi những dòng mến yêu “anh chỉ có mình em” cho… cả hai. Tôi lại còn khiến cho nhị nàng bất ngờ bằng phương pháp gửi shipper mang đến chứ không đưa trực tiếp. Nhưng nét chữ của tôi, khiến sao họ không trông thấy. 

Cuối giờ làm việc buổi sáng, đang mơ màng nghĩ tới một buổi trưa “hot bỏng” với em Thu và một buổi tối dịu dàng với hoàng hậu thì có tin nhắn của Thu. Chưa kịp mở ra đọc thì thê thiếp gọi điện, thành lập máy chưa kịp alo, giọng vợ rít lên đầy hung hãn: “Em đang ở dưới công ti anh. Lao dốc ngay đây không thì bảo!”. 

Thôi chết, chuyện gì đây. Bà xã chưa bao giờ như thế. Lập cập vào cầu thang máy, tạo dựng laptop đọc tin nhắn của Thu: “Chúc anh tai qua nạn khỏi!” Cái quái gì thế này?

Nhìn cung phi đằng đằng sát khí, tôi khiếp vía. Giữa thanh thiên bạch nhật, giữa bao nhiêu đồng nghiệp, bà xã ném túi vàng vào mặt tôi và không kết thúc cào cấu tôi, vừa đánh vừa chửi: “Anh là đồ khốn nạn. Bao bọc lâu nay anh lừa dối tôi, tằng tịu với bao nhiêu con ở ngoài. Hả?”.

Chưa kịp báo cáo, bà xã đưa ngay cái thiệp bé bỏng xinh, có nét chữ rành rành của tôi trên đó: “Món tiến thưởng nóng bỏng cho nàng Thu hot bỏng của anh!” Thôi chết tôi rồi, đúng là đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma mà. 

Chẳng hiểu tôi nhét nhầm thiệp hay thằng shipper (chuyên chở hàng) giao nhầm quà tôi tìm cho hai nàng. Vì tôi đâu kịp mở xem cái gói vàng kia là đỏ hay tím! Nàng lôi tôi xềnh xệch lên taxi, hướng nhà ông bà nội thẳng tiến, mồm vẫn không dứt chửi bới.

Phen này tôi chết chắc. Giờ thì tôi nắm bắt tin nhắn của em Thu rồi đấy!

Chuyện tình quý ông yêu say đắm giai nhân Hà thành

Hơn 70 năm chung sống, họ chưa một lần nặng lời. Ở tuổi xế chiều, mỗi sáng, ông vẫn đến đúng quán phở ấy sắm một bát về cho thê thiếp...

Mẹ chồng sáng sáng chặn cửa, 'soi' quần áo con dâu

Mẹ chồng tôi là một nhà giáo, bà về hưu đã gần 20 năm. Thời của bà, mọi thứ đều phải “khuôn vàng, thước ngọc”, con dâu phải luôn cự phách, "xuất giá tòng cu li".

Đau đớn phát hiện bí mật của chồng trên chiếc giường cưới

Thiệp mời đã phát hết đi, họ hàng làng xóm 2 bên cũng đã đều mở bán, lễ ăn hỏi cũng đã diễn ra gần 1 tháng, và đạt yêu cầu kết hôn được 1 tuần, chỉ chờ lễ cưới nữa là chúng tôi về cùng 1 nhà. Thế mà...

Về nhà lúc nửa đêm, phát hiện chồng sang 'chăm sóc' bạn thân

Chồng tôi cúi gằm mặt còn Thu lầm bầm: "Hằng thứ lỗi cho Thu… Chẳng qua cũng chỉ vì Thu bị nhỏ xíu, đêm hôm không biết kêu cứu bạn nào nên anh ấy đã đến …".

(Theo Dân Việt)


Đọc thêm: doc tin tuc


Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon